27.05.2012
Tối lặng gió và lặng mưa.
Phía bên ngoài cửa sổ một chú mèo nhỏ chạy trên mái nhà ngói còn lại duy nhất của ngõ, bước chân khẽ khàng.
Vọng từ cửa sổ cầu thang thoang thoảng tiếng ve kêu từ những bụi cây còn sót lại trên mảnh đất từng là xưởng công nghiệp cũ của những năm 90 giờ thay bằng những ngôi nhà mới xây tuyệt đẹp.
Tôi đẩy mình nhoài người ra bên ngoài cửa sổ một chút, đưa tay với ra bên ngoài không trung, muốn chạm vào một thứ mơ hồ nào đó. Đến hôm nay là ngày thứ ba rồi. Đến ngày thứ ba thì nước mắt nhiều đến mấy cảm giác cũng phải cạn…
Tôi nhớ lại cách đây hai đêm, 00h mấy phút, một đứa con gái đã trong cơn nức nở không nói nổi rõ lời cầm chiếc điện thoại gọi một cuộc điện từ Hà Nội sang Singapore rồi cứ nức nở òa lên ở đầu dây, rồi chỉ cần nghe đầu dây bên kia giọng hoảng hốt nói vài câu, rồi tắt điện thoại. Chỉ cần nghe thấy tiếng, thế là thấy an ủi rồi… Sau đó, một tin nhắn đến, vẫn chưa bao giờ thấy được hiểu đến thế, dù chưa thể nói câu gì… Sáng hôm sau, mắt sưng húp, trán nóng và sốt, tôi đã quyết định không đi cùng em gái buổi chiều tối hôm ấy mà ở nhà…
Ngày hôm nay, mọi thứ ít nhiều lắng xuống nhưng mọi suy nghĩ của tôi còn vẹn nguyên, chưa chút xê dịch so với buổi tối ngày hôm ấy. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác muốn chạy thật nhanh sang bên ấy, ôm chặt lấy mà tìm chút yên bình; lần đầu tiên tôi muốn rời khỏi nơi tôi vô cùng yêu mến…
Tôi của những ngày cuối tháng 5, nhận ra quá nhiều thứ cùng một thời điểm, chịu quá nhiều dồn ép và bị giằng xé bởi quá nhiều sự lựa chọn cùng một thời điểm. Những sự lựa chọn, bao giờ cũng sẽ đưa tới một kết quả, không ai biết trước đâu là kết quả tốt nhưng vẫn phải lựa chọn… dù sau này, lại không thể được hối hận.
Chặn những số điện thoại lạ, set private với những người đáng lẽ phải block mà không thể block ở fb… tôi thấy rất muốn gạt đi mọi phương tiện liên lạc. Hai ngày qua, những lời an ủi, những lời năn nỉ, tôi chỉ có thể xin từ những người yêu thương tôi một khoảng thời hạn để tôi có thể đối mặt với tất cả mọi thứ. Tôi đang giấu tất cả những người tôi yêu thương và những người yêu thương tôi một điều, tôi không thể nói và cũng nghĩ mình sẽ không nói dù có những lúc tôi đã muốn nói ra hơn bao giờ hết. Tôi chỉ cố để yêu thương họ nhiều nhất những gì tôi có thể…
Tháng 5 này sắp qua đi và không trở lại, tôi đang để mình chờ đợi một tháng 6 và tháng 7 với gia đình, với những học sinh dễ thương và những người xưa cũ mong một ngày hội ngộ…
Và tôi cũng luôn chờ một ngày mai như được hứa hẹn… Vì chúng ta không có lí do gì để từ bỏ nhau nên tớ tin dù chuyện gì đến với tớ, ấy sẽ là người bạn ở lại cuối cùng với tớ, sẽ là người giữ lời hứa cho ngày mai của tớ… Vì thế tớ sẽ ngoan ngoãn ở đây, chờ ở Hà Nội này, nơi dù mang đớn đau vẫn là nơi thương yêu nhất…
Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận
Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy
Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân
Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác
Tôi lại về đánh cắp
Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên
Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm
Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô
Như được chạm vào vai gầy áo mẹ
Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế
Trái tim luôn xao động
Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây
Vội vã trở về, vội vã ra đi
Chẳng kịp nhận ra từng con phố
Nhưng trong tôi vững bền đến thế
Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò
Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm
Thầm thì lời của rêu phong
Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm
Những chiều thu hăm hở tôi đi
Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng
Từ gốc cây già đến mặt hồ sương
Từ ngàn xưa đến tận hôm nay
Quán ngập lá và mắt em đen thế
Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!
Tôi vẫn về Hà Nội của tôi
Sau những ngày dài khô khốc
Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa
Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió
Mỗi lần ra đi
Nặng nề như có chửa
Và vội vàng của một kẻ tham lam
Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ
Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!
[Hà Nội - Thanh Tùng]
![27.05.2012
Tối lặng gió và lặng mưa.
Phía bên ngoài cửa sổ một chú mèo nhỏ chạy trên mái nhà ngói còn lại duy nhất của ngõ, bước chân khẽ khàng.
Vọng từ cửa sổ cầu thang thoang thoảng tiếng ve kêu từ những bụi cây còn sót lại trên mảnh đất từng là xưởng công nghiệp cũ của những năm 90 giờ thay bằng những ngôi nhà mới xây tuyệt đẹp.
Tôi đẩy mình nhoài người ra bên ngoài cửa sổ một chút, đưa tay với ra bên ngoài không trung, muốn chạm vào một thứ mơ hồ nào đó. Đến hôm nay là ngày thứ ba rồi. Đến ngày thứ ba thì nước mắt nhiều đến mấy cảm giác cũng phải cạn…
Tôi nhớ lại cách đây hai đêm, 00h mấy phút, một đứa con gái đã trong cơn nức nở không nói nổi rõ lời cầm chiếc điện thoại gọi một cuộc điện từ Hà Nội sang Singapore rồi cứ nức nở òa lên ở đầu dây, rồi chỉ cần nghe đầu dây bên kia giọng hoảng hốt nói vài câu, rồi tắt điện thoại. Chỉ cần nghe thấy tiếng, thế là thấy an ủi rồi… Sau đó, một tin nhắn đến, vẫn chưa bao giờ thấy được hiểu đến thế, dù chưa thể nói câu gì… Sáng hôm sau, mắt sưng húp, trán nóng và sốt, tôi đã quyết định không đi cùng em gái buổi chiều tối hôm ấy mà ở nhà…
Ngày hôm nay, mọi thứ ít nhiều lắng xuống nhưng mọi suy nghĩ của tôi còn vẹn nguyên, chưa chút xê dịch so với buổi tối ngày hôm ấy. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác muốn chạy thật nhanh sang bên ấy, ôm chặt lấy mà tìm chút yên bình; lần đầu tiên tôi muốn rời khỏi nơi tôi vô cùng yêu mến…
Tôi của những ngày cuối tháng 5, nhận ra quá nhiều thứ cùng một thời điểm, chịu quá nhiều dồn ép và bị giằng xé bởi quá nhiều sự lựa chọn cùng một thời điểm. Những sự lựa chọn, bao giờ cũng sẽ đưa tới một kết quả, không ai biết trước đâu là kết quả tốt nhưng vẫn phải lựa chọn… dù sau này, lại không thể được hối hận.
Chặn những số điện thoại lạ, set private với những người đáng lẽ phải block mà không thể block ở fb… tôi thấy rất muốn gạt đi mọi phương tiện liên lạc. Hai ngày qua, những lời an ủi, những lời năn nỉ, tôi chỉ có thể xin từ những người yêu thương tôi một khoảng thời hạn để tôi có thể đối mặt với tất cả mọi thứ. Tôi đang giấu tất cả những người tôi yêu thương và những người yêu thương tôi một điều, tôi không thể nói và cũng nghĩ mình sẽ không nói dù có những lúc tôi đã muốn nói ra hơn bao giờ hết. Tôi chỉ cố để yêu thương họ nhiều nhất những gì tôi có thể…
Tháng 5 này sắp qua đi và không trở lại, tôi đang để mình chờ đợi một tháng 6 và tháng 7 với gia đình, với những học sinh dễ thương và những người xưa cũ mong một ngày hội ngộ…
Và tôi cũng luôn chờ một ngày mai như được hứa hẹn… Vì chúng ta không có lí do gì để từ bỏ nhau nên tớ tin dù chuyện gì đến với tớ, ấy sẽ là người bạn ở lại cuối cùng với tớ, sẽ là người giữ lời hứa cho ngày mai của tớ… Vì thế tớ sẽ ngoan ngoãn ở đây, chờ ở Hà Nội này, nơi dù mang đớn đau vẫn là nơi thương yêu nhất…
Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận
Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy
Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân
Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác
Tôi lại về đánh cắp
Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên
Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm
Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô
Như được chạm vào vai gầy áo mẹ
Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế
Trái tim luôn xao động
Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây
Vội vã trở về, vội vã ra đi
Chẳng kịp nhận ra từng con phố
Nhưng trong tôi vững bền đến thế
Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò
Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm
Thầm thì lời của rêu phong
Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm
Những chiều thu hăm hở tôi đi
Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng
Từ gốc cây già đến mặt hồ sương
Từ ngàn xưa đến tận hôm nay
Quán ngập lá và mắt em đen thế
Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!
Tôi vẫn về Hà Nội của tôi
Sau những ngày dài khô khốc
Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa
Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió
Mỗi lần ra đi
Nặng nề như có chửa
Và vội vàng của một kẻ tham lam
Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ
Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!
[Hà Nội - Thanh Tùng]](http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2wabb4LVV1ruvvwlo1_500.jpg)






![will you?…
[…]
I try to make my way to youbut still I feel so lostI don’t know what else I can doI’ve seen it alland it’s never enoughIt keeps leaving me needing youTake me awayTake me awayI’ve got nothing left to sayJust take me awayDon’t give up on me yetDon’t forget who I amI know I’m not there yetbut don’t letme stay here alone
[…]](http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2143t7PJe1qcaccoo1_500.jpg)
