Posted 1 day ago
27.05.2012

Tối lặng gió và lặng mưa. 
Phía bên ngoài cửa sổ một chú mèo nhỏ chạy trên mái nhà ngói còn lại duy nhất của ngõ, bước chân khẽ khàng. 
Vọng từ cửa sổ cầu thang thoang thoảng tiếng ve kêu từ những bụi cây còn sót lại trên mảnh đất từng là xưởng công nghiệp cũ của những năm 90 giờ thay bằng những ngôi nhà mới xây tuyệt đẹp.
Tôi đẩy mình nhoài người ra bên ngoài cửa sổ một chút, đưa tay với ra bên ngoài không trung, muốn chạm vào một thứ mơ hồ nào đó. Đến hôm nay là ngày thứ ba rồi. Đến ngày thứ ba thì nước mắt nhiều đến mấy cảm giác cũng phải cạn…
Tôi nhớ lại cách đây hai đêm, 00h mấy phút, một đứa con gái đã trong cơn nức nở không nói nổi rõ lời cầm chiếc điện thoại gọi một cuộc điện từ Hà Nội sang Singapore rồi cứ nức nở òa lên ở đầu dây, rồi chỉ cần nghe đầu dây bên kia giọng hoảng hốt nói vài câu, rồi tắt điện thoại. Chỉ cần nghe thấy tiếng, thế là thấy an ủi rồi… Sau đó, một tin nhắn đến, vẫn chưa bao giờ thấy được hiểu đến thế, dù chưa thể nói câu gì… Sáng hôm sau, mắt sưng húp, trán nóng và sốt, tôi đã quyết định không đi cùng em gái buổi chiều tối hôm ấy mà ở nhà…
Ngày hôm nay, mọi thứ ít nhiều lắng xuống nhưng mọi suy nghĩ của tôi còn vẹn nguyên, chưa chút xê dịch so với buổi tối ngày hôm ấy. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác muốn chạy thật nhanh sang bên ấy, ôm chặt lấy mà tìm chút yên bình; lần đầu tiên tôi muốn rời khỏi nơi tôi vô cùng yêu mến…
Tôi của những ngày cuối tháng 5, nhận ra quá nhiều thứ cùng một thời điểm, chịu quá nhiều dồn ép và bị giằng xé bởi quá nhiều sự lựa chọn cùng một thời điểm. Những sự lựa chọn, bao giờ cũng sẽ đưa tới một kết quả, không ai biết trước đâu là kết quả tốt nhưng vẫn phải lựa chọn… dù sau này, lại không thể được hối hận.
Chặn những số điện thoại lạ, set private với những người đáng lẽ phải block mà không thể block ở fb… tôi thấy rất muốn gạt đi mọi phương tiện liên lạc. Hai ngày qua, những lời an ủi, những lời năn nỉ, tôi chỉ có thể xin từ những người yêu thương tôi một khoảng thời hạn để tôi có thể đối mặt với tất cả mọi thứ. Tôi đang giấu tất cả những người tôi yêu thương và những người yêu thương tôi một điều, tôi không thể nói và cũng nghĩ mình sẽ không nói dù có những lúc tôi đã muốn nói ra hơn bao giờ hết. Tôi chỉ cố để yêu thương họ nhiều nhất những gì tôi có thể…
Tháng 5 này sắp qua đi và không trở lại, tôi đang để mình chờ đợi một tháng 6 và tháng 7 với gia đình, với những học sinh dễ thương và những người xưa cũ mong một ngày hội ngộ…
Và tôi cũng luôn chờ một ngày mai như được hứa hẹn… Vì chúng ta không có lí do gì để từ bỏ nhau nên tớ tin dù chuyện gì đến với tớ, ấy sẽ là người bạn ở lại cuối cùng với tớ, sẽ là người giữ lời hứa cho ngày mai của tớ… Vì thế tớ sẽ ngoan ngoãn ở đây, chờ ở Hà Nội này, nơi dù mang đớn đau vẫn là nơi thương yêu nhất…



Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận
Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy
Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân
Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác
Tôi lại về đánh cắp
Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên
Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm
Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô
Như được chạm vào vai gầy áo mẹ
Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế
Trái tim luôn xao động
Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây

Vội vã trở về, vội vã ra đi
Chẳng kịp nhận ra từng con phố
Nhưng trong tôi vững bền đến thế
Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò
Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm
Thầm thì lời của rêu phong
Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm

Những chiều thu hăm hở tôi đi
Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng
Từ gốc cây già đến mặt hồ sương
Từ ngàn xưa đến tận hôm nay
Quán ngập lá và mắt em đen thế
Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!

Tôi vẫn về Hà Nội của tôi
Sau những ngày dài khô khốc
Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa
Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió
Mỗi lần ra đi
Nặng nề như có chửa
Và vội vàng của một kẻ tham lam
Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ
Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!

[Hà Nội - Thanh Tùng]

27.05.2012


Tối lặng gió và lặng mưa. 

Phía bên ngoài cửa sổ một chú mèo nhỏ chạy trên mái nhà ngói còn lại duy nhất của ngõ, bước chân khẽ khàng. 

Vọng từ cửa sổ cầu thang thoang thoảng tiếng ve kêu từ những bụi cây còn sót lại trên mảnh đất từng là xưởng công nghiệp cũ của những năm 90 giờ thay bằng những ngôi nhà mới xây tuyệt đẹp.

Tôi đẩy mình nhoài người ra bên ngoài cửa sổ một chút, đưa tay với ra bên ngoài không trung, muốn chạm vào một thứ mơ hồ nào đó. Đến hôm nay là ngày thứ ba rồi. Đến ngày thứ ba thì nước mắt nhiều đến mấy cảm giác cũng phải cạn…

Tôi nhớ lại cách đây hai đêm, 00h mấy phút, một đứa con gái đã trong cơn nức nở không nói nổi rõ lời cầm chiếc điện thoại gọi một cuộc điện từ Hà Nội sang Singapore rồi cứ nức nở òa lên ở đầu dây, rồi chỉ cần nghe đầu dây bên kia giọng hoảng hốt nói vài câu, rồi tắt điện thoại. Chỉ cần nghe thấy tiếng, thế là thấy an ủi rồi… Sau đó, một tin nhắn đến, vẫn chưa bao giờ thấy được hiểu đến thế, dù chưa thể nói câu gì… Sáng hôm sau, mắt sưng húp, trán nóng và sốt, tôi đã quyết định không đi cùng em gái buổi chiều tối hôm ấy mà ở nhà…

Ngày hôm nay, mọi thứ ít nhiều lắng xuống nhưng mọi suy nghĩ của tôi còn vẹn nguyên, chưa chút xê dịch so với buổi tối ngày hôm ấy. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác muốn chạy thật nhanh sang bên ấy, ôm chặt lấy mà tìm chút yên bình; lần đầu tiên tôi muốn rời khỏi nơi tôi vô cùng yêu mến…

Tôi của những ngày cuối tháng 5, nhận ra quá nhiều thứ cùng một thời điểm, chịu quá nhiều dồn ép và bị giằng xé bởi quá nhiều sự lựa chọn cùng một thời điểm. Những sự lựa chọn, bao giờ cũng sẽ đưa tới một kết quả, không ai biết trước đâu là kết quả tốt nhưng vẫn phải lựa chọn… dù sau này, lại không thể được hối hận.

Chặn những số điện thoại lạ, set private với những người đáng lẽ phải block mà không thể block ở fb… tôi thấy rất muốn gạt đi mọi phương tiện liên lạc. Hai ngày qua, những lời an ủi, những lời năn nỉ, tôi chỉ có thể xin từ những người yêu thương tôi một khoảng thời hạn để tôi có thể đối mặt với tất cả mọi thứ. Tôi đang giấu tất cả những người tôi yêu thương và những người yêu thương tôi một điều, tôi không thể nói và cũng nghĩ mình sẽ không nói dù có những lúc tôi đã muốn nói ra hơn bao giờ hết. Tôi chỉ cố để yêu thương họ nhiều nhất những gì tôi có thể…

Tháng 5 này sắp qua đi và không trở lại, tôi đang để mình chờ đợi một tháng 6 và tháng 7 với gia đình, với những học sinh dễ thương và những người xưa cũ mong một ngày hội ngộ…

Và tôi cũng luôn chờ một ngày mai như được hứa hẹn… Vì chúng ta không có lí do gì để từ bỏ nhau nên tớ tin dù chuyện gì đến với tớ, ấy sẽ là người bạn ở lại cuối cùng với tớ, sẽ là người giữ lời hứa cho ngày mai của tớ… Vì thế tớ sẽ ngoan ngoãn ở đây, chờ ở Hà Nội này, nơi dù mang đớn đau vẫn là nơi thương yêu nhất…



Hà Nội ơi, tôi đã cất giữ người cẩn thận

Như dưới làn da kia dẫu đã héo nhàu, máu vẫn âm thầm chảy

Hà Nội ơi, nguồn mộng mơ dày như cỏ mùa xuân

Mỗi khi tôi thấy mình xơ xác

Tôi lại về đánh cắp

Dẫu một chút bóng đêm trên đường phố Khâm Thiên

Dẫu một mảnh lá vàng còn ướt nước Hồ Gươm

Tôi rung lên mỗi khi chạm bóng cửa ô

Như được chạm vào vai gầy áo mẹ

Tôi bé nhỏ và tôi vẫn thế

Trái tim luôn xao động

Như bên trong vẫn đầy ắp sóng Hồ Tây


Vội vã trở về, vội vã ra đi

Chẳng kịp nhận ra từng con phố

Nhưng trong tôi vững bền đến thế

Những chiếc lá nhìn tôi vẫn mắt tuổi học trò

Những vòm cổ nghiêng xuống tôi hơi ấm

Thầm thì lời của rêu phong

Sâu đến nỗi bàng hoàng lạc tới ngàn năm


Những chiều thu hăm hở tôi đi

Hồn đánh võng với hơi giăng thấp thoáng

Từ gốc cây già đến mặt hồ sương

Từ ngàn xưa đến tận hôm nay

Quán ngập lá và mắt em đen thế

Rượu không say, chỉ đủ để buồn thôi!


Tôi vẫn về Hà Nội của tôi

Sau những ngày dài khô khốc

Để thẩn thờ uống từng vết nắng mưa

Chạy mệt nhoài trên những quảng trường sạm gió

Mỗi lần ra đi

Nặng nề như có chửa

Và vội vàng của một kẻ tham lam

Vì bất cứ vòm cây nào trên những đại lộ

Cũng có thể đòi tôi trả lại màu xanh!


[Hà Nội - Thanh Tùng]

Posted 3 days ago

mocdieptu:

Tôi không có ý niệm muốn làm gì trong tương lai và cũng không hiểu trường học sẽ giúp tôi xác định lối đi thế nào. Ở đó, tôi tiêu hết số tiền mà bố mẹ dành dụm cả đời. Vì thế tôi quyết định nghỉ học với niềm tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. 

. Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể móc nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.

Đôi khi cuộc đời sẽ giáng một viên gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa nhận ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.

Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi không còn gì nữa, chẳng có lý gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.

Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: “Sống khát khao. Sống dại khờ”. Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn. Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ! (Stay Hungry, Stay Foolish).

.  Tôi chính là người duy nhất tôi từng biết đã mất một phần tư tỷ dollar trong một năm. Đó là cách tôi xây dựng tính cách.

Anh muốn cả đời đi bán thứ nước ngọt có gas ấy hay muốn có cơ hội để thay đổi thế giới?

Họ điên khùng. Nổi loạn. Chuyên gây rắc rối. Họ giống như nồi tròn vung méo và nhìn mọi thứ khác lẽ thông thường. Họ ghét nguyên tắc và làm đảo lộn hiện trạng. Bạn có thể bất đồng với họ, vinh danh hay căm thù họ. Nhưng bạn không thể không chú ý đến họ. Bởi họ thay đổi và đưa nhân loại tiến lên phía trước. Trong khi họ bị coi là những kẻ điên, chúng tôi lại thấy ở đó những thiên tài. Bởi những người đủ điên để nghĩ có thể thay đổi thế giới là những người làm được điều đó.

. Một trong những câu thần chú của tôi là: Trọng tâm và Đơn giản. Hãy biến những khái niệm phức tạp thành những thứ dễ hiểu. Tạo ra cái gì đó đơn giản còn khó hơn nhiều so với việc làm nó trở nên phức tạp. Nhưng khi làm được, bạn có thể dời non lấp bể.

. Trong rất nhiều trường hợp, người dùng không biết họ muốn gì cho đến khi bạn chỉ cho họ thấy.

. Trở thành người giàu nhất nhưng như đang sống trong nghĩa địa chẳng có ý nghĩa gì với tôi. Mỗi tối trước khi đi ngủ và thấy rằng mình vừa làm được điều gì đó tuyệt vời mới thực sự quan trọng.

. Nếu làm được một điều gì đó thú vị, hãy đứng dậy và tiếp tục làm những thứ khác tuyệt vời hơn thế nữa, thay vì ngồi một chỗ tự mãn và gặm nhấm chiến thắng.

- Những Triết Lý Sống Tuyệt Vời Của Steve Jobs. 


đọc và thấy như những lời “rơi” xuống đúng thời điểm nó cần “rơi” =)

Posted 3 days ago
There are moments in our lives when we find ourselves at a crossroad, afraid, confused, without a roadmap. The choices we make in those moments can define the rest of our days. Of course when faced with the unknown, most of us prefer to turn around and go back.
Lucas Scott, One Tree Hill (via julie911)
Posted 4 days ago
vakhitrobui:

Những người bạn của chúng ta rồi cũng sẽ có một đời sống khác. Tôi cứ buồn vì điều đó, không hiểu vì sao.
Hà Nội chuyển mùa. Một buổi chiều khi ngồi ở quán quen và nghe bản nhạc quen thuộc. Tôi tự hỏi những người từng là thân thuộc trong cuộc sống mình giờ đã đi về đâu. Một người bạn giờ đang ở Tây Đức, với những cú ôm bất chợt trên mạng mỗi năm có khi chỉ đôi lần. Một người bạn khác, đã đi và về, giờ bỗng xa xăm - nói như lời trong một tùy bút của Phạm Lữ Ân là “dư âm của một tình bạn nhạt nhòa” - gần mà sao xa quá. Lại một người bạn nữa, tôi không còn biết tin, dù mỗi ngày đều ngang qua con đường nhà bạn.Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau. Chỉ như một bản nhạc bỗng được chơi trong một ngày đầy gió. Hà Nội hiền.01.04.2012Minh Nhật

vakhitrobui:

Những người bạn của chúng ta rồi cũng sẽ có một đời sống khác. Tôi cứ buồn vì điều đó, không hiểu vì sao.

Hà Nội chuyển mùa. Một buổi chiều khi ngồi ở quán quen và nghe bản nhạc quen thuộc. Tôi tự hỏi những người từng là thân thuộc trong cuộc sống mình giờ đã đi về đâu. Một người bạn giờ đang ở Tây Đức, với những cú ôm bất chợt trên mạng mỗi năm có khi chỉ đôi lần. Một người bạn khác, đã đi và về, giờ bỗng xa xăm - nói như lời trong một tùy bút của Phạm Lữ Ân là “dư âm của một tình bạn nhạt nhòa” - gần mà sao xa quá. Lại một người bạn nữa, tôi không còn biết tin, dù mỗi ngày đều ngang qua con đường nhà bạn.

Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau. Chỉ như một bản nhạc bỗng được chơi trong một ngày đầy gió. 

Hà Nội hiền.
01.04.2012

Minh Nhật

Posted 4 days ago
Posted 4 days ago

turnoff-thelight:

“Tháng 5 không ở lại

Và tháng năm cũng không ở lại…”

(Source: jamespdavies)

Posted 4 days ago
morningsuicide:

“Ta phải làm gì với những cơn yêu thương chợt đến giữa buổi trưa hè của tuổi trẻ, với những nỗi buồn dài lê thê và những niềm vui ngắn ngủi.”

morningsuicide:

“Ta phải làm gì với những cơn yêu thương chợt đến giữa buổi trưa hè của tuổi trẻ, với những nỗi buồn dài lê thê và những niềm vui ngắn ngủi.”

(Source: girlinlondon)

Posted 4 days ago

“Love means never having to say you’re sorry”

(Source: strayphantom)

Posted 1 week ago
jin24:

Tôi, bất lực để tuổi trẻ của mình trôi tuột khỏi bàn tay.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi ước ao, mình có thể trở lại tuổi 18 dám yêu dám ghét. Sẵn sàng đặt cược, chấp nhận bị thua.
Vì khi còn trẻ, chúng ta đều không sợ cô đơn.
Và khi còn trẻ, chúng ta đều được phép mắc sai lầm.
Nông nổi, vấp ngã, đau đớn, thất bại, tổn thương, tất cả những tháng ngày mà chúng ta vẫn hay gọi là thanh xuân đó, đều tạo nên chúng ta bây giờ.
Những con người biết yêu cái đẹp, trân trọng sự bao dung.
Năm tháng thì dài, cuộc đời thì ngắn. Nỗi đau thì ngay đấy, người tình lại ở xa. Những nỗi đau thật thà của một thời tươi đẹp không thể nào che dấu được. Lý do cho những cơn đau dạ dày cồn cào mỗi đêm là vì chúng ta không biết chúng ta là ai, chúng ta là cái gì?
Giá trị mỗi con người thì to lớn khôn cùng, nhưng mấy ai có thể nhận ra? Mấy ai có thể gặp được người biết trân trọng bản thân mình? Mấy ai biết cách yêu thương người khác?
Vì chúng ta chẳng hề biết gì, nên việc gì cũng đều phải học. Và phải sẵn sàng bỏ ra học phí để trả giá cho những buổi học làm người.
Thì tình yêu cũng vậy thôi. Không có người yêu nào từ trên trời rơi xuống. Nhưng tình yêu sẽ khiến con người ta trưởng thành.
Thành một cô gái biết ngắm nhìn, biết bao dung
Thành một chàng trai to lớn, có bản lĩnh.
Giống như thủa hỗn mang vụ trụ thành hình, Adam và Eva ở bên nhau, tình yêu trong sáng thuần khiết biết bao, nếu như đừng có trái cấm.
Nhưng chúng ta không thể ngăn hoa nở lúc xuân về, ngăn chim hót khi hè đến. Chúng ta không thể ngăn được tình yêu lúc thăng hoa và trưởng thành.
Cho dù “chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm”.
Chỉ cần trong khoảnh khắc, chúng ta tìm thấy chàng trai biết được giá trị của ta, biết được rằng, thế gian này sẽ chẳng còn cô gái nào giống thế nữa.
Vậy là đủ hạnh phúc cho một quãng đường nông nổi rồi.
Vì, “cả cuộc đời, có gì đâu mà buồn”.
Còn chúng ta, đều có một cuộc đời, để trao cho người khác.

jin24:

Tôi, bất lực để tuổi trẻ của mình trôi tuột khỏi bàn tay.

Đã không biết bao nhiêu lần tôi ước ao, mình có thể trở lại tuổi 18 dám yêu dám ghét. Sẵn sàng đặt cược, chấp nhận bị thua.

Vì khi còn trẻ, chúng ta đều không sợ cô đơn.

Và khi còn trẻ, chúng ta đều được phép mắc sai lầm.

Nông nổi, vấp ngã, đau đớn, thất bại, tổn thương, tất cả những tháng ngày mà chúng ta vẫn hay gọi là thanh xuân đó, đều tạo nên chúng ta bây giờ.

Những con người biết yêu cái đẹp, trân trọng sự bao dung.

Năm tháng thì dài, cuộc đời thì ngắn. Nỗi đau thì ngay đấy, người tình lại ở xa. Những nỗi đau thật thà của một thời tươi đẹp không thể nào che dấu được. Lý do cho những cơn đau dạ dày cồn cào mỗi đêm là vì chúng ta không biết chúng ta là ai, chúng ta là cái gì?

Giá trị mỗi con người thì to lớn khôn cùng, nhưng mấy ai có thể nhận ra? Mấy ai có thể gặp được người biết trân trọng bản thân mình? Mấy ai biết cách yêu thương người khác?

Vì chúng ta chẳng hề biết gì, nên việc gì cũng đều phải học. Và phải sẵn sàng bỏ ra học phí để trả giá cho những buổi học làm người.

Thì tình yêu cũng vậy thôi. Không có người yêu nào từ trên trời rơi xuống. Nhưng tình yêu sẽ khiến con người ta trưởng thành.

Thành một cô gái biết ngắm nhìn, biết bao dung

Thành một chàng trai to lớn, có bản lĩnh.

Giống như thủa hỗn mang vụ trụ thành hình, Adam và Eva ở bên nhau, tình yêu trong sáng thuần khiết biết bao, nếu như đừng có trái cấm.

Nhưng chúng ta không thể ngăn hoa nở lúc xuân về, ngăn chim hót khi hè đến. Chúng ta không thể ngăn được tình yêu lúc thăng hoa và trưởng thành.

Cho dù “chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm”.

Chỉ cần trong khoảnh khắc, chúng ta tìm thấy chàng trai biết được giá trị của ta, biết được rằng, thế gian này sẽ chẳng còn cô gái nào giống thế nữa.

Vậy là đủ hạnh phúc cho một quãng đường nông nổi rồi.

Vì, “cả cuộc đời, có gì đâu mà buồn”.

Còn chúng ta, đều có một cuộc đời, để trao cho người khác.

Posted 1 week ago
Even after the entire world has taken me apart, there’s still a part of me left for you.
Posted 1 week ago
Posted 1 week ago

.upstream fishie.: Cho 12th-graders của 2012, đặc biệt là những người mình đã đối với họ...

annhien:

Cho 12th-graders của 2012, đặc biệt là những người mình đã đối với họ như thể mình sẽ không còn đối với bất cứ ai như vậy nữa.

.

“Có những điều đốt mãi chẳng thành tro”

(Lê Quang Trang)

.

Ta thắp trong nhau mùa phượng cuối cùng,

Nắng xanh mướt giật mình ngơ ngác đỏ.

Búp thơ ngây mười hai năm ngủ,

Bỗng tỉnh bừng: mộng chót chín thời gian.

.

Ép mộng này cổ tích hoang mang,

Cánh lưu bút vương mùa không nỡ lật.

Đếm ngón tay đan vào còn - mất,

Tiếng cười xưa gieo vỡ tiếng ve hồng.

.

Ta đốt trong nhau mùa phượng cuối cùng,

Khơi đáy mắt ngang trời lay thức lửa.

Băng ghế đá chênh vênh lời hoa thở,

Bén mùa nghiêng rực thắm phía không ai.

.

Bén mộng này đỏ giấc rêu phai,

Bén bụi phấn bừng lên say lả tả.

Bén e ấp rớt hoa niên vào hạ,

Ửng chiều mơ tà áo bén ngang lòng.

.

Ta cháy trong nhau mùa phượng cuối cùng,

Gom ký ức cho thời gian thử lửa.

Một lần cuối cho chẳng bao giờ nữa,

Cháy thành hoa thao thức kín mộng nhau…

.

Mai tỉnh ra giấc phượng úa phai màu,

Ta lén giấu vô tư vào kỷ niệm.

Thỉnh thoảng mơ lại thấy mình hóa nến,

Khóc yêu thương nhỏ thắm lối nhau về…

.

Song Tuyết Trần Ngọc Anh Thư

(Source: annhienmimcuoi)

Posted 1 week ago

miendu:

Đã bao lâu rồi, chúng mình không ngồi lại và nói với nhau một câu thân tình.

Đôi khi, cái khiến người ta buồn nhất khi một mối quan hệ tan vỡ, không phải là những mâu thuẫn bất đồng, không phải là những trận cãi vã to tát. Mà là sự xa cách im lặng từ trong tâm hồn.

Chúng ta không còn kể cho nhau nghe những vụn vặt hằng ngày. Chúng ta không còn đồng điệu. Không còn thương, người ta lười trao cho nhau một lời hỏi thăm. Không còn thương, người ta tiếc nhau một cuộc hẹn.

Chính những điều thật nhỏ, sẽ làm nên những nỗi buồn lớn lao. Mà mình không thể trách cứ, cũng không muốn trách cứ…

Posted 1 week ago
Posted 1 week ago
will you?…

[…]
I try to make my way to youbut still I feel so lostI don’t know what else I can doI’ve seen it alland it’s never enoughIt keeps leaving me needing youTake me awayTake me awayI’ve got nothing left to sayJust take me awayDon’t give up on me yetDon’t forget who I amI know I’m not there yetbut don’t letme stay here alone
[…]

will you?…

[…]

I try to make my way to you
but still I feel so lost
I don’t know what else I can do
I’ve seen it all
and it’s never enough
It keeps leaving me needing you

Take me away
Take me away
I’ve got nothing left to say
Just take me away

Don’t give up on me yet
Don’t forget who I am
I know I’m not there yet
but don’t let
me stay here alone

[…]